TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 261

Tri

ết-lý Đại-Đồng

261

vô-hình v

ề tinh-thần không ai chiếm đặng mà cũng không

ai ch

ối cải đặng.

“Tuy nói là nói “cho” ch

ứ nếu xét thật kỹ ra thì

chúng ta ch

ỉ “trả nợ” mà thôi, mới nghe qua có lẽ trái tai,

nhưng trong thực-tế mỗi người chúng ta đều sống liên-đới
v

ới xã-hội nhờ vã nơi xã-hội mà sống, về cơm ăn, áo mặc,

nhà

ở và không biết bao nhiêu nợ khác, về mọi nhu-cầu

c

ần thiết cho đời sống riêng tư hằng ngày của mỗi người.

Người nào có nhu-cầu nhiều thì phải mắc nợ xã-hội nhiều,
còn nhu-c

ầu ít thì mắc nơi xã-hội ít, nhưng dù nhiều hay ít

h

ễ mắc nợ thì phải trả nợ.

“Các món n

ợ mà chúng ta thiếu xã -hội, chúng ta

ph

ải trả cách nào đây?

“L

ẽ dĩ-nhiên: hễ mắc nợ bằng thứ gì thì phải trả nợ

b

ằng thứ ấy. Những vật-dụng đáp-ứng mọi nhu-cầu cho

đời sống riêng tư của chúng ta là do sức lao-động về tay
chân hay trí óc c

ủa xã -hội thì dĩ-nhiên chúng ta cũng phải

tr

ả các món nợ ấy bằng vật-dụng do một ngành-nghề thiết-

th

ực nào với sức lao-động trí-óc hay tay chân của chúng ta

đóng góp vào lơị ích công-cộng chớ không phải trả bằng
ti

ền.

“Ch

ẳng khác nào một món nợ mà cả dân-tộc đã hy-

sinh để lập quốc, thì khi Tổ -quốc lâm-nguy, tất cả mọi

người không phân-biệt Đảng phái hay Tôn-giáo đều phải
hy-sinh tr

ả lại để bảo-vệ Tổ-quốc.

“Như thế mới đáp-ứng đúng ý-nghĩa hai chữ: Công-

bình theo ch

ơn -truyền và chơn-pháp của nền ĐẠI-ĐẠO

TAM-K

Ỳ PHỔ-ĐỘ

大道三期普渡

“M

ặc dù cần phải có phân-biệt chơn-truyền và

chơn-pháp, nhưng phải nhận -thức và hiểu rõ tuy hai mà
m

ột và một cũng như hai. Nghĩa là hai phần đó lúc nào