TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 293

Tri

ết-lý Đại-Đồng

293

không l

ập Pháp thì làm sao điều-độ được một số giáo-đồ

quá đông gồm gần toàn thể nhân -loại. Bởi thế nên quyển
Pháp-Chánh-Truy

ền này cần được tục bản mãi mãi, kỳ

này h

ết tới kỳ khác, để lấy đó làm căn-bản cho các giáo-

đồ noi theo mà hành-đạo hoặc giữ-gìn cho trọn tư cách

người Đạo đến cùng, không ai phạm luật Đạo và không

sai đường lạc lối.
“M

ặc dầu không luật-pháp nào được gọi là hoàn-bị

c

ả, nhưng luật-pháp nào cũng đều phải ấn -định ít nhứt

nh

ững đại-cương và nguyên-tắc chẳng hạn như: luật

Công-bình gi

ữa người với người thì phải có nguyên -tắc

b

ất di bất dịch là: “Kỷ sở bất dục vật thi ư nhân”(cái gì

mình không mu

ốn thì đừng làm cho người khác). Ví -dụ:

n

ếu mình muốn được tự-do thì đừng làm mất tự -do của

người.
“Tuy nghe r

ất đơn -giản nhưng không còn cách

gi

ải-thích nào đúng hơn nữa. Luật-pháp rất cần ích cho sự

điều-hòa trật-tự trong xã-hội. Nó lại còn cần-ích hơn nữa

cho Đạo vì nếu thiếu Pháp-luật thì khó tránh sự hỗn-loạn.
Mà n

ếu trong Đạo có sự hỗn-loạn thì còn gì là Đạo-lý!

“Đức chí-Tôn lập Pháp-Chánh-Truyền cho Đạo tức

là l

ập chủ-quyền cho Đạo đó vậy. Nếu ai có tinh-thần xây

d

ựng nền Đạo thì tất nhiên phải tôn-trọng chủ-quyền đó.

“C

ũng nhờ chủ-quyền đó mà Hội-Thánh là hình thể

Đức Chí-Tôn tại th ế mới có đủ quyền-hành để thể -thiên
hành-hóa.
“Tuy nhiên, quy

ền Đạo có khác hơn quyền đời là vì

nó do s

ự Thương-yêu mà có, chớ không phải dùng áp -lực

để chế-ngự người ta.
“Pháp-lu

ật đã do Thiên-lý và Công-lý mà lập ra,

thì t

ự-nhiên phải tuyệt-đối công-bình, không còn sự chênh-

l

ệch nào đối với toàn thể bổn đạo. Vì trong Đạo từ trên tới