TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 294

Tri

ết-lý Đại-Đồng

294

dưới, từ nhỏ tới lớn đều có qui luật định phân, lớn không
giành quy

ền nhỏ, nhỏ không lấn quyền lớn. Nếu cứ chiếu

lu

ật thi-hành thì toàn đạo được điều -hòa êm-ái và guồng

máy Hành-chánh-

đạo cứ tiến hành theo luật-định thiên-

nhiên không còn gì tr

ở ngại.”

Th

ầy đã xác-định sự cần-ích đó rằng:

“Th

ầy tưởng chẳng còn nói, nếu ai là đạo-đức,

đọc đến cách lập Pháp của Thầy mà chẳng mừng giùm
cho nhân-lo

ại. Thầy buộc mình hứa cùng Ngọc-Hư-Cung

r

ằng: Nếu Đạo còn, thì Thầy cũng theo gìn các con. Các

con coi l

ời Thầy trọng-hệ là dường nào, như biết coi Đạo

tr

ọng, thì cả tinh-thần các con cũng nên tom-góp vào mỗi

điều đó mà trông-cậy nơi Thầy lập Pháp.

Hi

ệp-thiên-Đài còn chưa muốn nhìn, thì Đạo một

ngày kia c

ũng sẽ bị chối. Thầy tìm phương sửa cải cũng

đáng đó chút. Nhưng c

ũng bởi chư Thần, Thánh, Tiên,

Ph

ật muốn cho rõ cơ Đạo của thế-gian này, nên Thầy

không giáng cơ mà phân-giải lại nữa. Các con đã chịu
m

ột trách-nhiệm nơi mình, nếu Thầy chẳng để cho các con

h

ọc tập mà lập nên địa-vị mình trước mặt chúng-sanh cho

x

ứng-đáng, thì Đạo cũng chưa ra vẻ Đạo. Vì vậy mà Thầy

ch

ịu ép lòng để cho các con hằng nhớ rằng: Chẳng giờ

phút nào Th

ầy xa các con hết. Nghe à!”

HI

C

ậy kẻ dạy con cũng lẽ thường.

Cho roi cho v

ọt mới là thương.

Nhơn-tình ví chẳng mưu thâu-phục,

Th

ế-giới mong chi phép độ lường.

Nh

ỏ dại Thầy nuôi mùi đạo-hạnh,

L

ớn khôn bây xứng mặt hiền-lương,

Vinh-hoa ph

ẩm cũ ngôi xưa đó,

Kh

ổ cực các con chớ bỏ trường.