TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 1834

Tuyết.” Bạc Cơ nhìn Mạch Khê, khẽ thở dài, “Ban đầu, tôi còn nghĩ rằng
cha cô chính là anh ấy. Có điều, tôi phát hiện ra ánh mắt anh ấy nhìn về cô
không giống vậy, mà giống như một người đàn ông nhìn một người phụ nữ.
Tôi biết, hai người nhất định sẽ phát sinh tình cảm…”

Mạch Khê than nhẹ, cô biết lời nói Bạc Cơ hẳn là ‘tri vô bất ngôn, ngôn

vô bất tẫn’ (biết thì nói, nhất định không giấu giếm). Người phụ nữ này, tất
cả chỉ vì yêu.

“Bây giờ, cô nên trả lời vấn đề của tôi mới phải?” Bạc Cơ lại châm

thêm một điếu thuốc, tao nhã lạnh nhạt.

Mạch Khê ngẩng đầu nhìn.

Bạc Cơ nhìn thẳng vào cô, gần như gằn từng tiếng, “Ngay lúc bắt đầu,

tôi đã hỏi cô điều này, nhưng cô vẫn không trả lời tôi?”

“Ngay từ đầu?” Mạch Khê cẩn thận hỏi lại. Chắc có lẽ cô sắp già mất

rồi, thế nhưng lại quên vấn đề Bạc Cơ vừa mới đưa ra. Từ đầu đến giờ,
không phải đều là Bạc Cơ nói hay sao?

“Tôi hỏi cô, anh ấy đã yêu cô, có phải hay không?” Bạc Cơ nhắc lại,

cảm xúc trầm xuống.

Tâm Mạch Khê chấn động một chút, hít sâu, lại đưa mắt nhìn thẳng vào

Bạc Cơ, sắc mặt kiên định, “Đúng vậy, anh ấy yêu tôi.”

Dường như Bạc Cơ không đoán được Mạch Khê lại trả lời trực tiếp như

vậy, ngẩn người, rồi cười khổ một chút, “Thật hâm mộ cô, có thể trả lời
chắc chắn đến như vậy. Được người đàn ông như vậy yêu là hạnh phúc,
cũng là ước mơ của bao nhiêu đàn bà. Cô đã có thể khẳng định tâm tư của
anh ấy như vậy, điều này chứng tỏ, cô thực sự cảm nhận được tình yêu đó.”