mới đồng ý cho tôi ở bên cạnh Lôi Dận. Đáng tiếc, nhiều năm qua đi, Lôi
Dận vẫn hận cha mình, quan hệ giữa hai người vẫn không cải thiện được
chút nào.”
“Chuyện đó…anh ấy không biết sao?”
“Đúng vậy, tôi chưa từng nói với anh ấy chuyện này. Tôi sợ anh ấy hiểu
lầm tôi có dụng tâm sâu xa. Phải biết rằng, anh ấy là một người đàn ông
cẩn thận, cho tới bây giờ cũng sẽ không dễ tin bất cứ kẻ nào.”
“Vậy sao chị lại biết tôi?” Mạch Khê hỏi.
Bạc Cơ dừng một chút, hít một hơi thuốc thật sâu, lãnh đạm nói một câu
nhưng lại đủ khiến Mạch Khê chấn kinh!
“Tôi, xem nhật ký của Bạc Tuyết!”
Đối diện với bầu không khí chỉ còn lại cái nhìn thảng thốt…Làn khói
nhẹ bay, từng đợt từng đợt như móng vuốt chim ưng quặp chặt lấy đáy lòng
Mạch Khê. Câu trả lời này hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi tưởng tượng của
cô. Cô ấy đã từng đọc nhật ký của Bạc Tuyết! Cô ấy đã xem nhật ký của
Bạc Tuyết! Sao có thể? Nhật ký của mẹ chỉ có thể có một quyển, là trong
căn hộ tại Hongkong…
“Sao có thể…” Cô không thể tin được.
“Chuyện này, ngay cả Lôi Dận cũng không biết.” Bạc Cơ thở dài một
hơi, gẩy tàn thuốc vào gạt tàn, “Là tôi thấy được cuốn nhật ký đó của Bạc
Tuyết trong căn hộ ở Hongkong. Kỳ thực, mọi chuyện đều là trùng hợp. Có
một lần, tôi có show diễn ở Hongkong, ai ngờ, trong lúc đi dạo thì một
người nhận nhầm tôi là Bạc Tuyết. Thì ra đó là hàng xóm của Bạc Tuyết.
Ngay khi đó, tôi mượn cơ hội tìm ra càng nhiều tin tức về Bạc Tuyết càng
tốt nên đã tìm đến căn hộ đó. Hơn nữa, tôi còn thuê thợ sửa khóa để mở cửa