TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 1831

Mạch Khê nhẹ nhàng lắc đầu.

Trong chốc lát, làn khói lượn lờ bao phủ lấy dung nhan mỹ miều của

Bạc Cơ, như làm ẩn làm hiện một báu vật đẹp đẽ của nhân gian. Cô lãnh
đạm nói, “Mạch Khê, cô là cô gái tốt, cho tới nay, tuy rằng tôi biết thân
phận của cô nhưng vẫn không đành lòng nói cho cô nhiều chuyện. Cô và
anh ấy yêu nhau, nhất định là một hồi bi kịch. Tạm thời không nói đến thái
độ của người ngoài đối với quan hệ không bình thường giữa hai người, chỉ
cần một Lôi lão gia thôi, hai người cũng đã không được yên ổn rồi.”

Mạch Khê sửng sốt, “Lôi lão gia?” Đúng vậy, cô đã quên mất ông lão

quan trọng này! Ông là cha của Lôi Dận, là người đứng đầu Lôi gia. Một
khi ông biết quan hệ của hai người, chắc chắn sẽ là người đầu tiên đứng ra
phản đối. Dù sao Lôi gia cũng là danh gia vọng tộc, sao có thể dung túng
cho sự phát sinh thứ tình cảm hoang đường này!

Có điều…hình như Bạc Cơ này còn biết khá nhiều chuyện về Lôi gia!

Dường như Bạc Cơ cũng không muốn giấu giếm gì, thầm thở dài một

hơi rồi nói…

“Kỳ thực, sau khi tôi hoàn toàn biến thành Bạc Tuyết và ở lại bên cạnh

Lôi Dận thì Lôi lão gia có tìm tôi. Mục đích của ông ấy quá rõ ràng, chính
là hy vọng tôi có thể rời khỏi Lôi Dận. Hơn nữa ông ấy còn hứa hẹn, chỉ
cần tôi rời đi, ông sẽ đảm bảo cho cơm áo của tôi nửa đời còn lại không
phải lo nghĩ. Tôi cự tuyệt, tôi yêu Lôi Dận, gặp chuyện gì đi chăng nữa tôi
cũng không rời khỏi anh ấy. Lôi lão gia thấy thái độ kiên quyết của tôi thì
cũng cảm thấy bất đắc dĩ. Không thể không nói, ông ấy là một ông lão hiền
lành, rất quan tâm đến Lôi Dận, nhưng lại không biết dùng phương thức gì
để biểu đạt. Ông ấy còn kể rõ mối lo lắng của ông với tôi, bởi ông không
muốn con mình lại một lần nữa bị ám ảnh bởi bóng hình Bạc Tuyết. Có thế
mới thấy rõ ông lão có bao nhiêu khổ tâm. Cuối cùng tôi cũng đồng ý với
ông ấy, tôi hứa sẽ giúp cải thiện quan hệ cha con giữa hai người, lúc đó ông