TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 1851

“Thật sự, khi nào anh lừa gạt em chưa?” Lôi Dận thấy thái độ cô mềm

xuống, vội vàng kéo cô lại ngồi sát bên cạnh mình, “Chỉ cần mỗi ngày em
đều vui vẻ là được, điều này so với mọi thứ đều quan trọng hơn.”

“Coi như anh còn biết điều.” Sự không vui trong đáy lòng Mạch Khê

cũng được giảm bớt, ngay sau đó lại trừng mắt nhìn hắn, “Anh thật sự
không có động lòng với cái cô Fanny kia chứ?”

Lôi Dận như thể nghe được truyện tiếu lâm vậy, “Anh làm sao có thể

động lòng với cô ả kia hả?”

“Vậy tại sao lúc nãy không đẩy cô ta ra?”

“Anh vừa định đẩy ra thì em vào.”

“Ý của anh là em vào hơi sớm?”

“Anh…anh không có ý này.”

“Anh khẩn trương cái gì hả?”

“Anh không có mà…”

“Không có? Rõ ràng anh vừa mới lắp bắp!”

“Khê nhi…” Mồ hôi lạnh của Lôi Dận đều tuôn thẳng ra, hắn hoàn toàn

lâm vào trạng thái đầu hàng, sau đó ôm chặt Mạch Khê, cúi đầu nói nhỏ
bên tai cô, “Khê nhi, em cố ý chọc anh phải không? Anh chỉ yêu một mình
em, trong lòng, trong mắt cũng chỉ có mình em, mặc người phụ nữ khác có
tốt như thế nào, anh cũng sẽ không liếc mắt một cái…”

Hôm nay hắn cuối cùng đã biết con gái có năng lực truy hỏi sự việc hết

sức kỹ càng! Loại câu hỏi này, phương thức thật giống như là đang thẩm tra
phạm nhân, làm cho người ta một…không…phải là không thể lưu ý được,
mất đi phòng bị, vừa vào thì quân lính đã tan rã, không thể duy trì được tâm