TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 1977

Nhìn kỹ một chút, mấy người con gái đi cùng họ, có chút quen quen

nha! Không phải là ngôi sao nhỏ thì cũng là người mẫu. Xem ra quan hệ
đều không hề đơn giản. Có điều, biểu cảm của mấy cô nàng rất giống nhau,
đều dùng ánh mắt ghen tỵ mà nhìn chằm chằm cô, khiến cô không thoải
mái chút nào.

"Tiểu thư Mạch Khê, hôm nay cô có thể đến đây thực là hân hạnh cho

chúng tôi. Ly rượu này mời cô, nào..." Một người trong số đó tiến lên, chủ
động mời rượu.

"À... Tôi..." Mạch Khê nhìn ly rượu mạnh thì không khỏi choáng váng.

Lúc cô đang cân nhắc không biết nên từ chối thế nào thì đã thấy cánh tay
Lôi Dận duỗi ra, trực tiếp cầm lấy ly rượu... "Thật ngại quá, cô ấy không
uống rượu. Thứ rượu này vốn chỉ hợp với đàn ông thôi, phụ nữ nên uống
loại khác."

Hắn từ tốn nói.

Thấy Lôi Dận cứ tỉnh bơ mà che chở cho Mạch Khê, gã đàn ông kia liền

hoảng sợ, vội vàng gật đầu nói, "Lôi tiên sinh, thực xin lỗi, thực xin lỗi, ly
này để tôi tự phạt!" Nói xong, gã ngửa cổ uống hết ly rượu mạnh.

Mạch Khê như vừa thoát một hồi nguy hiểm. Ly rượu này nếu cô uống

vào, đảm bảo là nôn đến quặn ruột xong thì đầu cũng đau như búa bổ.

Những người khác không khó nhìn ra được tình cảm của Lôi Dận đối

với Mạch Khê, càng muốn lấy lòng. Trong một khắc, cả tiệc rượu, ngoài vẻ
‘hư tình giả ý’ thì cũng chỉ là sự giả dối…

-________________________

Trong một căn phòng không thể tối hơn được nữa, tấm rèm lụa khẽ phất

phơ, che khuất đi bóng dáng một người đàn ông. Chỉ cần nhìn bóng hình ấy
thôi cũng dễ dàng nhìn ra sự lo lắng, bồn chồn.