James chăm chú nhìn bóng dáng người đàn ông phía xa, vẻ già nua trên
mặt cũng thoáng điểm chút cẩn trọng. Trong bầu không khí lạnh băng, trán
lão lại lấm tấm mồ hôi.
"Tiên sinh, ngài xem lần này…"
"Lôi Dận gần đây thế nào?" Một giọng nói vang lên, lại là giọng nói đã
qua xử lý âm thanh, nghe không ra là của người già hay người trẻ.
"Cái đó…" James như đang tự hỏi, lát sau mới nói: "Thằng nhãi Lôi
Dận hình như đúng là bị mê muội vì sắc rồi, xem ra hắn đã yêu con nhỏ ca
sĩ Mạch Khê."
"Ngươi muốn tiếp quản thế lực trên thương trường của Lôi Dận, muốn
hoàn toàn nắm bắt được ý nghĩ của hắn sao?" Giọng nói kỳ quái lần thứ hai
vang lên, đi kèm với tiếng cười rợn người, "Lôi Dận là kẻ quỷ kế đa đoan,
nếu không biết người biết ta, ngươi chỉ còn có một con đường chết."
James vội nuốt nước miếng, cười huề: "Ha ha, không phải còn có ngài
sao? Có ngài ủng hộ sau lưng tôi, tôi sao phải sợ Lôi Dận đến vậy."
Một năm trước, người tự xưng là thay mặt tổ chức X-Ảnh này đã đến
gặp lão, nói rằng có thể khiến sự nghiệp lão ngày càng lên cao, thậm chí có
thể thâu tóm được cả thế lực của Lôi Dận. Có điều, cho đến giờ vẫn là lão
thay người ta làm việc, không thể có lòng dạ khác được.
Lão đã từng nghe nói tổ chức X-Ảnh là đối thủ một mất một còn của tổ
chức Ảnh. Mấy năm gần đây, người đứng đầu tổ chức này đúng như là
‘thần long kiến thủ bất kiến vĩ’ (con rồng thấy đầu không thấy đuôi), lão
không dám xác nhận người đàn ông trước mắt đây có phải là người đứng
đầu tổ chức trong ‘truyền thuyết’ hay không, cũng không dám cố suy đoán
tuổi của người này. Chỉ cần người này có thể giúp lão đánh bại được Lôi
Dận, muốn lão làm gì cũng được.