TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 1987

hợp tình rằng hết thảy chỉ là vì âm nhạc. Cô nghĩ đi, trong cái giới này, có
mấy ai may mắn mà nổi lên được?”

“Còn sau này thì sao?” Mạch Khê bình tĩnh nhìn Fanny, “Vì có thẻ nổi

tiếng, vì có thể lên hàng cao nhất mà có thể không để ý đến danh dự người
khác, đạp lên vai người khác mà đi lên, đem sự thống khổ của người khác
làm may mắn cho mình?”

“Chẳng lẽ cô không phải sao?” Fanny thay đổi thái độ hoà hoãn mấy

ngày nay, hoàn toàn lộ rõ bản chất, “Nếu cô thực sự thanh cao như vậy, thì
chuyện hôm qua là thế nào? Cô không phải là muốn đi giành giải thưởng
sao?”

Mạch Khê không nói nữa, chỉ nhìn Fanny. Cô thực sự muốn có giải

thưởng, nhưng là cô thầm nghĩ dựa vào chính năng lực của mình để sở hữu
nó. Đúng là bởi vì có ý này, cô mới chưa từng đề cập chuyện giải thưởng
đối với Lôi Dận. Cô không hề muốn dựa vào quan hệ của Lôi Dận để có
được giải thưởng, tuy nói rằng cái giới này chính là như vậy. Nhưng là, nếu
có thể tự tay lấy được giải thưởng, thì đây sẽ là điều khiến cô tự hào cả đời,
cho dù là thế nào, cô cũng thỏa mãn.

Nhưng, cô thực sự không biết những người đó chính là giám khảo của lễ

trao giải lần này, cũng không biết Lôi Dận đã nhúng tay vào để sắp xếp.
Nhưng, nếu cô giải thích như vậy thì có ai tin tưởng? Tin rằng hết thảy mọi
điều đều là ngẫu nhiên? Tin rằng cô thầm nghĩ dựa vào năng lực bản thân
để lấy được giải thưởng?

Tức cười!

Ngay cả chính cô cũng không tin, người khác làm sao có thể tin được!

Nhất là ở trong cái giới này, tất cả chỉ xem kết quả, không hề để ý tới

quá trình là ra sao!