"Chị ấy đã lập gia đình rồi, cha Thiên Luật là người khá thành đạt." Lôi
Dận nhẹ giọng nói: "Nghe chị nói, từ sau khi mẹ bọn anh mất thì cha đã sai
người đưa chị ra nước ngoài học, có lẽ là sợ chị ấy bị ám ảnh vì chuyện đó.
Sau khi anh được Hoắc gia đưa trả lại Lôi gia, trên danh nghĩa là trưởng
nam Lôi gia nhưng trên thực tế chỉ ở tại nhà chị. Lý do cha đưa ra là, ông
ấy không có nhiều thời gian nên để chị chăm sóc cho anh."
"Nói như vậy, thời gian anh sống cùng chị cũng không phải là dài."
Mạch Khê cẩn thận tính. Cô nhớ rõ hắn đã từng nói, lúc hắn mười sáu tuổi
đã cùng với Phí Dạ quay trở về huyết tẩy tổ chức. Chuyện này hẳn là xảy ra
sau khi hắn trở về nhà.
"Ừ, thời gian bọn anh sống cùng không dài, nhưng chỉ một quãng thời
gian ngắn ngủi cũng đủ cho anh cảm nhận được tình thân mà anh chưa từng
có, là tình thân giữa người máu mủ ruột thịt." Lôi Dận hít sâu một hơi, nói.
Mạch Khê gật đầu, cô có thể hiểu được loại tình cảm này.
"Về sau thế nào? Đã có chuyện gì xảy ra?"
"Chuyện xảy ra sau này đã thay đổi vận mệnh cả đời anh! Có điều, nếu
cho anh chọn lại một lần nữa, anh vẫn sẽ làm như vậy!" Ánh mắt Lôi Dận
dần thâm trầm, cũng tản ra sát ý lạnh lẽo...
"Tất cả đều tại con đàn bà kia! À, chính là con đàn bà mà cha anh đã
cưới sau này. Nghe chị nói, cô ta từng là y tá chăm sóc cho mẹ anh, kết quả
là, khi mẹ anh qua đời chưa được một năm thì cô ta đã bước vào cửa Lôi
gia. Việc cha tái hôn cũng là nguyên nhân chị anh rời khỏi Lôi gia."
Mạch Khê hồi hộp nhìn hắn.
"Có một ngày, cô ta đã đến nhà chị, lúc đó anh rể đưa Thiên Luật ra
ngoài dã ngoại, trong nhà chỉ có chị và anh. Chị nhìn thấy cô ta thì không
khách khí mà ra lệnh ‘đuổi khách’, nhưng người đàn bà này cứ nhất quyết