"Dận..." Mạch Khê xoay người, nâng bàn tay nhỏ áp lên má hắn. Trong
một khắc này, đôi mắt kiên định vốn có của hắn lại hiện lên vẻ sợ hãi, như
thể có cảm giác khủng hoảng khi mất đi thứ gì đó.
"Sao anh lại mất em được chứ? Bất kể thế nào em cũng không rời xa
anh, cho dù anh có đuổi em đi em cũng sẽ không đi."
Lời nói ngọt ngào, lại có phần nghịch ngợm của cô khiến Lôi Dận mỉm
cười. Hắn thâm tình hôn đôi môi anh đào của cô rồi nhẹ nhàng nói: "Khê
nhi, em biết không? Cả thế giới này có ra sao anh cũng không quan tâm,
chỉ có em mới là quan trọng nhất với anh. Anh chỉ để tâm đến suy nghĩ của
em, cảm nhận tâm tư của em, vì tâm tư của em quyết định mạng sống của
anh, hiểu chưa?"
Mạch Khê cảm động, cổ họng như nghẹn lại, ôm chặt lấy hắn. Cô hạnh
phúc đến phát điên. Giá như thời gian có thể vĩnh viễn dừng lại tại khắc
này, không tiếp tục trôi nữa thì thật tốt biết bao...
Một lúc lâu sau, Lôi Dận nhẹ nhàng nói bên tai cô: "Nhất định là em rất
tò mò vì sao anh lại hận cha anh như vậy. Còn cả lời đồn anh giết mẹ nữa."
"Em..." Mạch Khê dừng một chút, lại nhỏ giọng nói: "Cho dù anh
không nói, em cũng có thể lý giải được. Em tin là anh làm như vậy vì có
nguyên nhân, nguyên nhân này không đơn giản chỉ vì mẹ em. Chỉ có điều,
Dận, nếu anh không muốn nói, em sẽ không ép buộc anh phải nói."
"Không, anh muốn nói cho em biết." Lôi Dận có phần khăng khăng, hắn
ngồi xuống, kéo cô ngồi lên đùi mình, nhẹ nhàng đặt cằm trên bờ vai cô...
"Kỳ thật anh rất hận cha, là một người cha, nếu thật sự yêu anh thì sao
có thể sơ suất để anh bị mất tích? Trong lòng ông ta, anh không hề có trọng
lượng. Ngay cả lúc anh ở Ngự Hoàng Uyển, anh cũng không hề cảm nhận
được một chút tình thương của người cha."