Lúc này, phía sau Hoắc Thiên Kình chui ra hai đứa tiểu quỷ, là Quân
Nghị và Tư Khuynh. Quân Nghị mặc một bộ lễ phục trẻ con được cắt may
tinh tế, khuôn mặt nó còn toát lên vẻ khí khái anh hùng đến mười phần
giống Hoắc Thiên Kình. Còn Tư Khuynh thì được Úc Noãn Tâm ăn vận
cho y như một công chúa, bộ váy xinh đẹp lại thêm cả châm cài ngay trước
ngực, toát lên đúng vẻ của một thiên kim tiểu thư.
“Quân Nghị, Tư Khuynh, sao các con lại trốn sau lưng ba? Hôm nay là
hôn lễ của dì Mạch Khê, các con nhất định phải nghe lời. Còn nhớ ba mẹ
dạy các con phải làm thế nào không?” Úc Noãn Tâm kéo hai đứa bé lại,
khuôn mặt tràn ý cười dịu dàng.
“Mẹ à, mẹ nói sai rồi, không phải là dì Mạch Khê, là mẹ nuôi chứ.”
Quân Nghị bày ra bộ dáng muốn uốn nắn Úc Noãn Tâm, sau đó lại học
điệu bộ người lớn, bắt hai tay ra sau lưng.
“Mọi người biết đấy, trí nhớ con lúc nào cũng tốt, chỉ có Tư Khuynh là
ngốc. Em ấy nhát như con kiến ý, tẹo nữa con chỉ sợ em ấy sẽ làm loạn lên.
Nói thật, nếu con gái mà làm sai, con trai đi cùng không biết sẽ mất mặt thế
nào đây?”
Lôi Dận buồn cười mà nhìn Quân Nghị, sau lại nhìn Hoắc Thiên Kình,
“Con cậu mồm miệng nói chuyện càng ngày càng giống cậu.”
Hoắc Thiên Kình cực kỳ kiêu hãnh mà nhếch môi, “Đương nhiên, con
mình mà, không giống mình thì còn giống ai? Không cần ganh tỵ đâu, Lôi,
cậu vẫn là chậm hơn mình. Nhìn các con mình xem, một trai, một gái, còn
cậu? Xem ra cậu phải tăng tốc mới được!”
“Yên tâm!” Vẻ tươi cười của Lôi Dận nhìn qua có vẻ quỷ quái, hắn thấp
giọng nói, “Ít nhất Khê nhi nhà mình còn thích sinh cho mình mấy đứa
đấy.”
Sắc mặt Hoắc Thiên Kình tối sầm lại…