“Cô rất thông minh, làm tốt lắm.” Hắn cúi đầu nói, dường như ý thức
được hành vi của mình dọa đến cô nên thả tay cô ra một cách tự nhiên.
“A…” Huân Y lơ lãng thấp giọng kêu một tiếng. Hẳn là do bàn tay Phí
Dạ quá cứng rắn nên vô tình làm bàn tay cô đau.
Phí Dạ giật mình, vội vàng nâng bàn tay cô lên, thấy chỗ cổ tay hồng
một mảng thì không khỏi chán nản…
“Thực xin lỗi, tay của tôi rất thô nên đã làm đau cô.”
Huân Y nhẹ nhàng lắc đầu, cô không muốn trước mặt hắn tỏ ra yếu ớt,
“Đâu có…” Đôi mắt lại không tự chủ được mà nhìn bàn tay hắn, lòng bàn
tay rộng lớn kia mang theo sức mạnh rất lớn.
“Tay anh…” Huân Y có chút đau lòng mà kéo bàn tay hắn lại. Tất cả
đều là vết chai sạn thô cứng, chắc là do thói quen cầm súng lâu năm. Ngoài
vết chai ra, còn có vài vết sẹo đậm nhạt khác nhau. Đôi tay này hẳn là phải
trải qua nhiều phen dãi dầu sương gió!
“Tay anh, không đau sao?”
Trong lòng mơ hồ đau đớn, cô cẩn thận khẽ vuốt những vết sẹo——
Tâm tư Phí Dạ theo những cái vuốt ve nhẹ nhàng của cô mà rung động,
ánh mắt cũng chuyển đến những ngón tay thon dài của cô, “Nhiều năm như
vậy, đã thành thói quen từ lâu rồi.”
“Thói quen?” Huân Y ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt rõ ràng mang theo
vẻ thân thiết, “Trên người anh cũng có rất nhiều vết thương, có đau
không?”
“Đau, nhưng mà chăm sóc tốt sẽ không đau nữa.” Phí Dạ nhìn cô, nói.
Hắn thấy vẻ đau lòng trong mắt cô, gần như lấy vẻ ấm áp đó thấu vào đáy