TRONG GIA ĐÌNH - Trang 164

- Bố mẹ cháu không còn nữa!

- Cháu làm việc ở đây được bao lâu rồi!

- Thưa, ba tuần.

- Cháu từ đâu đến?

- Thưa, từ Paris đến.

- Cháu nói được tiếng Anh chứ?

- Vâng, mẹ cháu là người Anh.

- Vậy là cháu biết tiếng Anh?

- Thưa ông, cháu dùng tiếng Anh trong khi nói chuyện và hiểu được

tiếng Anh khi người ta nói, nhưng…

- Thôi, đừng có nhưng mà, nhưng miếc gì! Hãy nói cháu biết tiếng

Anh hay không biết?

- Cháu không biết thứ tiếng của các nghề nghiệp trong đó có những

từ mà cháu không hiểu.

- Ông thấy không ông Bônoa – Ông chủ nói với ông quản đốc. Điều

con bé nói đó chứng tỏ nó không phải là ngu dại.

- Tôi xin đảm bảo với ông là cô bé chẳng có vẻ đần độn tí nào!

- Thế thì có lẽ chúng ta sẽ dùng nó được phần nào!

Ông Vunphran chống gậy đứng lên và nắm cánh tay ông quản đốc:

- Cháu hãy đi theo các bác đây!

Bình thường đôi mắt của Perin biết nhìn và ghi nhớ những gì đã thấy;

nhưng trên đoạn đường em đi sau ông Vunphran, em chỉ nhìn vào nội