- Không hề báo trước?
- Chúng báo gì với tôi sáng nay? Chúng giết tôi mà chẳng hề thương
xót.
Weldon im lặng suy nghĩ.
- Vâng. Tôi sẽ bắn vào chân chúng. Cô cứ tin ở tôi.
- Ông rất đúng. Tôi thật sự sai lầm. Mà sáng nay ông đã ăn gì chưa?
- Chưa.
- Xuống nhà bếp, pha một tách cà phê đi.
- Tốt hơn tôi nên ở đây.
- Cứ làm theo lời tôi đi. Không thì chân tay bủn rủn làm sao mà cầm
súng nổi.
Weldon vâng lời bước xuống nhà bếp.
Khi quay trở lên, Weldon thấy cô gái nằm xuống, kéo chăn khỏi đầu,
hai tay khoanh trước ngực, không để lại nếp nhăn.
Im lặng trong bóng tối, anh chàng cầm súng trong tay, môi mím lại, tai
lắng nghe một tiếng động nhỏ.
Một gã có dáng dấp rất cao, đeo mặt nạ ở phần tường giữa hai cửa sổ,
chúng trông quen quen. Bên cạnh là một gã che mặt thấp bé. Nhìn cái lưng
còng, dáng vẻ bề ngoài, đúng là ông Watts. Ồ không ngờ, thật là một cú sốc
với Weldon.
- Đến xem qua con bé đi. - Gã đàn ông to lớn ra lệnh.
- Không cần thiết. Bình sữa sáng nay đủ giết chết ba người đàn ông.
- Nghe theo tôi. Tôi muốn biết chắc trước khi chúng ta rời khỏi đây.
- Hãy tự làm lấy đi. Xin Chúa tha thứ cho con. Tôi không thể.
Gã to lớn bước đến chiếc giường, giơ tấm chăn ra rồi đậy lại ngay.
- Tôi vẫn tưởng tôi phải rùng mình. Ồ không Watts à, như tượng một
đứa trẻ.
- Chúng ta đến phòng nào đây? - Watts nôn nóng hỏi.
- Ông đang sợ ấy à?
- Vâng. Có thể Weldon sẽ quay lại.
- Tôi sẽ tính sổ nó khi gặp lại lần nữa. Căn phòng nào? Ngay tại đây.
- Vâng.