TRUYỆN NGẮN NGA - Trang 161

- Sao người anh em không ra ngoài trời?

- Không được phép. Bị ho.

- Hẳn là tại đi giày không có bọc cao su sục vào vũng nước chứ gì?

- Không. Cháu ăn tuyết.

- Rõ.

Đến cuối câu chuyện xảy ra ở hành lang mờ mờ tối, bác hàng xóm

nhận thấy mảnh gỗ trên tay Vôlốtka.

- Người anh em có cái gì ở tay thế?

- Con tàu nhỏ.

- Đây mà là con tàu ư? Đây là mảnh gỗ chứ đâu phải tàu bè gì. - Bác

hàng xóm nói và đưa ra một ý kiến. - Để đây làm cho người anh em một
con tàu nhỏ bé.

- Nhưng đừng có làm hỏng gỗ đấy. - Vôlốtka đe trước và đưa cho bác

hàng xóm mảnh gỗ.

- Thế tên người anh em là gì nhỉ? - Vừa xem xét mảnh gỗ, bác hàng

xóm vừa nhân tiện hỏi chú bé.

- Vôlôđia.

- Vôlốtka hả?

Vôlốtka hay đấy. Mẹ vẫn gọi chú là Vôlôdenka, vậy mà ở đây lại là

Vôlốtka. Hay lắm.

Trong lúc Vôlốtka ngẫm nghĩ vê cái tên gọi mới của mình, thì bác

hàng xóm đã lấy ở túi ra một con dao gấp và khéo léo bắt đầu gọt mảnh gỗ.