TRUYỆN NGẮN NHẤT LINH - Trang 143

Triết quay lại, lo sợ nhìn Thoa nói:

- Tôi đã biết đường đâu mà quên. Sao cô lại cho là tôi biết đường?

- Em nhớ hình như anh đã đến chơi một lần rồi.

Triết bối rối đáp:

- Chưa, bây giờ Triết mới đến là một. Thoa nói:

- Có lẽ em nằm mê.

Thấy Thoa hai lần gọi mình là "anh Tú", Triết khó chịu.

Chàng hỏi:

- Sao cô lại gọi tôi bằng anh Tú?

- Vì anh đỗ tú tài.

- Sao cô biết?

- Anh làm việc gì mà em không biết. Triết thẫn thờ buông hai tiếng:

- Thế à?

Buổi chiều hôm ấy, ngồi ngoài sân nói chuyện với bà

Huấn và Thoa, Triết tưởng sống lại những năm ở quê nhà.

Bà Huấn nói:

- Trông anh Tú vẫn thế. Triết đáp:

- Cháu trông bác cũng không khác mấy, cả cô Thoa cũng vậy.

Chàng giơ tay che miệng mỉm cười, nói: