TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 134

Giang-hồ quen thú vẫy-vùng,

Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo.

769

Qua chơi thấy tiếng

770

nàng Kiều,

Tấm lòng nhi-nữ, cũng xiêu anh hùng.

Thiếp-danh đưa đến lầu hồng,

Hai bên cũng liếc, hai lòng cũng ưa.

Từ rằng : « Tâm-phúc tương cờ,

771

2180. « Phải người trăng gió, vật-vờ hay sao ?

« Bấy lâu nghe tiếng má đào,

« Mắt xanh

772

chẳng để ai vào, có không ?

« Một đời được mấy anh-hùng,

« Bỏ chi cá chậu, chim lồng

773

, mà chơi ! »

Nàng rằng : « Người dạy quá lời,

« Thân này còn dám xem ai là thường !

« Chút riêng chọn đá thử vàng,

« Biết đâu mà gởi can-tràng vào đâu ?

« Còn như vào trước, ra sau,

2190. « Ai cho kén-chọn vàng thau tại mình ? »

Từ rằng : « Lời nói hữu tình,

« Khiến người lại nhớ câu Bình-nguyên-quân.

774

« Lại đây xem lại cho gần,

« Phỏng tin được một vài phần, hay không ? »

Thưa rằng : « Lượng cả bao-dong,

« Tấn-dương được thấy mây rồng có phen.

775

« Rộng thương cỏ nội, hoa hèn,

« Chút thân bèo-bọt, dám phiền mai sau ».

Nghe lời vừa ý, gật đầu,

2200. Cười rằng : « Tri-kỷ trước sau mấy người ?

776

« Khen cho con mắt tinh đời,