TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 139

Từ-công sánh với phu-nhân cùng ngồi.

Tiên nghiêm

812

, trống chửa dứt hồi,

Điểm danh trước dẫn chực ngoài cửa viên.

813

Từ rằng : « Ân oán hai bên,

2320. « Mặc nàng xử quyết, báo-đền cho minh ».

Nàng rằng : « Nhờ cậy uy-linh,

« Hãy xin báo đáp ân-tình cho phu ;

« Báo ân rồi sẽ trả thù »,

Từ rằng : « Việc ấy để cho mặc nàng ».

Cho gươm mời đến Thúc-lang,

814

Mặt như chàm đổ, mình dường giẽ-giun.

Nàng rằng : « Nghĩa trọng nghìn non,

« Lâm-chuy người cũ, chàng còn nhớ không ?

« Sâm Thương

815

chẳng vẹn chữ tòng,

2330. « Tại ai, há dám phụ lòng cố-nhân ?

« Gấm trăm cuốn, bạc nghìn cân,

« Tạ lòng dễ xứng báo ân gọi là.

« Vợ chàng quỉ-quái, tinh-ma,

« Phen này kẻ cắp, bà già gặp nhau !

« Kiến bò miệng chén chưa lâu,

« Mưu sâu cũng trả nghĩa sâu cho vừa ! »

816

Thúc-sinh trông mặt bấy giờ,

Mồ-hôi chàng đã như mưa ướt đầm.

Lòng riêng mầng sợ khôn cầm,

2340. Sợ thay, mà lại mầng thầm cho ai.

817

!

Mụ già, sư-trưởng

818

, thứ hai,

Thoắt đưa đến trước, vội mời lên trên.

Dắt tay, mở mặt cho nhìn :

« Hoa-nô kia, với Trạc-tuyền, cũng tôi !