TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 149

*

Nàng càng ủ liễu, phai đào,

Trăm phần, nào có phần nào phần tươi ?

Đành thân cát dập, sóng vùi,

Cướp công cha mẹ, thiệt đời thông-minh !

Chưn trời mặt bể lênh-đênh,

Nắm xương biết gởi tử sinh chốn nào ?

Duyên đâu, ai dứt tơ đào,

2610. Nợ đâu, ai đã dắt vào tận tay ?

Thân sao, thân đến thế này ?

Còn ngày nào cũng dư ngày ấy thôi !

Đã không biết sống là vui,

Tấm thân nào biết thiệt-thòi là thương !

Một mình cay-đắng trăm đường,

Thôi thì nát ngọc, tan vàng, thì thôi !

Mảnh trăng đã gác non đoài,

Một mình luống những đứng ngồi chưa xong.

Triều

878

đâu nổi tiếng đùng đùng,

2620. Hỏi ra mới biết rằng sông Tiền-đường,

Nhớ lời thần-mộng rõ-ràng,

Này thôi hết kiếp đoạn-tràng là đây !

« Đạm Tiên, nàng nhé, có hay ?

« Hẹn ta, thì đợi dưới này, rước ta ».

879

Dưới đèn sẵn bức tiên-hoa,

Một thiên tuyệt bút

880

gọi là để sau.

Cửa bồng

881

vội mở rèm châu,

Trời cao, sông rộng, một màu bao-la.

882

Rằng : « Từ-công hậu-đãi ta,

2630. « Xót vì việc nước mà ra phụ lòng.