TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 151

« Thúy Kiều sắc-sảo khôn-ngoan,

2660. « Vô duyên là phận hồng-nhan đã đành ;

« Lại mang lấy một chữ tình,

Khư khư mình buộc lấy mình vào trong.

« Vậy nên những chốn thong-dong,

889

« Ở không yên-ổn, ngồi không vững-vàng.

« Ma đưa lối, quỉ đưa đường,

« Lại tìm những chốn đoạn-trường mà đi.

« Hết nạn ấy, đến nạn kia,

« Thanh-lâu hai lượt, thanh-y hai lần.

890

« Trong vòng giáo dựng, gươm trần,

2670. « Kề lưng hùm-sói, gởi thân tôi-đòi.

« Giữa dòng nước dẫy, sóng giồi,

« Trước hàm rồng-cá gieo mồi vắng-tanh.

891

« Oan kia theo mãi với tình,

« Một mình mình biết, một mình mình hay.

« Làm cho sống đoạ, thác đày,

« Đoạn-trường cho hết kiếp này mới thôi ! »

Giác duyên nghe nói rụng-rời :

« Một đời nàng nhé ! Thương ôi còn gì ? »

Sư rằng : « Song chẳng hề chi,

2680. « Nghiệp duyên cân lại, nhắc đi còn nhiều !

« Xét trong tội nghiệp

892

Thuý Kiều :

« Mắc điều tình ái, khỏi điều tà dâm.

« Lấy tình thâm, trả tình thâm,

« Bán mình đã động hiếu-tâm đến Trời !

« Hại người một, cứu muôn người,

893

« Biết đường khinh-trọng, biết lời phải chăng.

« Thửa công-đức ấy ai bằng ?