TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 154

Nhìn phong-cảnh cũ, nay đà khác xưa.

Đầy vườn cỏ mọc, lau thưa,

Song trăng quạnh-quẽ

907

, vách mưa rã rời ;

Trước sau nào thấy bóng người,

Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông.

908

Xập-xoè én liệng lầu không,

909

2750. Cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày.

Cuối tường gia-gốc mọc đầy,

Đi về, này những lối này ngày xưa,

Chung-quang lặng ngắt như tờ,

Nỗi-niềm tâm-sự bây giờ hỏi ai ?

Láng-giềng có kẻ sang chơi,

Lân-la sẽ hỏi một hai sự tình.

Hỏi ông, ông mắc tụng-đình,

Hỏi nàng, nàng đã bán mình chuộc cha.

Hỏi nhà, nhà đã rời xa,

2760. Hỏi chàng Vương, với cùng là Thuý Vân.

Đều là

910

sa sút khó-khăn,

Thuê may, bán viết, kiếm ăn lần hồi.

Điều đâu sét đánh lưng trời,

Thoắt nghe, chàng thoắt rụng-rời xiết-bao !

Vội han

911

di-trú nơi nao ?

Đánh đường chàng với tìm vào tận nơi.

Nhà tranh, vách đất tả-tơi,

Lau treo rèm nát, trút gài phên thưa.

Một sân đất cỏ dầm mưa,

2770. Càng ngao-ngán nỗi, càng ngơ-ngẩn đường !

Đánh liều lên tiếng ngoài tường,

Chàng vương nghe tiếng, vội-vàng chạy ra.