TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 156

« Đã đành phận bạc, không đền tình chung !

« Quá thương chút nghĩa đèo-bòng,

« Nghìn vàng thân ấy, dễ hòng bỏ sao ! »

Dỗ-dành, khuyên-giải trăm chiều,

918

Lửa phiền càng đập, càng khêu mối phiền.

919

Thề xưa, giở đến kim-hoàn,

Của xưa, lại giở đến đàn với hương.

920

Sinh càng trông thấy, càng thương,

2810. Gan càng tức tối, ruột càng xót xa.

Rằng : « Tôi trót quá chưn ra,

« Để cho đến nỗi trôi hoa, dạt bèo.

« Cùng nhau thề-thốt đã nhiều,

« Những điều vàng đá, phải điều nói không.

« Chưa chăn-gối, cũng vợ chồng,

« Lòng nào mà nỡ dứt lòng cho đang ?

« Bao nhiêu của, mấy ngày đàng,

« Còn tôi, tôi gặp mặt nàng mới thôi ! »

Nỗi thương nói chẳng hết lời,

2820. Tạ từ, sinh mới sụt-sùi trở ra,

*

Vội về sửa chốn vườn hoa,

Rước mời viên-ngoại ông bà cùng sang.

Thần hôn, chăm chút lễ thường,

Dưỡng thân, thay tấm lòng nàng ngày xưa.

Đinh-ninh mài lệ, chép thư,

921

Cắt người tìm-tõi, đưa tờ nhắn-nhe.

Biết bao công mượn, của thuê,

Lâm-thanh mấy độ đi về dặm khơi.

Người một nơi, hỏi một nơi,