TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 155

Dắt tay, vội bước vào nhà,

Mái sau, viên-ngoại ông bà ra ngay.

Khóc than kể hết niềm tây :

« Chàng ôi ! Biết nỗi nước này cho chưa ?

« Kiều-nhi phận mỏng như tờ,

« Một lời đã lỗi tóc-tơ với chàng !

« Gặp cơn gia biến lạ dường,

2780. « Bán mình nó phải tìm đường cứu cha.

« Dùng-dằng khi bước chưn ra,

« Cực trăm nghìn nỗi, dặn ba bốn lần.

« Trót lời nặng với lang-quân,

« Mượn con em nó Thúy Vân thay lời.

« Gọi là trả chút nghĩa người,

« Sầu này dằng-dặc muôn đời chưa quên.

912

« Kiếp này, duyên đã phụ duyên,

« Dạ-đài còn biết, sẽ đền lai sinh.

913

« Mấy lời ký-chú

914

đinh-ninh,

2790. « Ghi lòng để dạ, cất mình ra đi.

915

« Phận sao bạc bấy Kiều-nhi !

« Chàng Kim về đó, con thì đi đâu ? »

Ông bà càng nói càng đau,

Chàng càng nghe nói, càng dàu như dưa.

Vật mình vẫy gió, tuôn mưa,

Dầm-dề giọt ngọc, thẫn-thờ hồn mai !

Đau đòi đoạn, ngất đòi thôi,

916

Tỉnh ra lại khóc, khóc rồi lại mê.

Thấy chàng đau nỗi biệt-ly,

2800. Nhận ngừng

917

, ông mới vỗ-về giải-khuyên :

« Bây giờ ván đã đóng thuyền,