TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 159

Họ Đô có kẻ lại già thưa lên :
« Sự này đã ngoại mười niên,

« Tôi đà biết mặt, biết tên rành-rành,

« Tú bà cùng Mã Giám-sinh,

2890. « Đi mua

932

người ở Bắc Kinh đưa về.

« Thuý Kiều tài sắc, ai bì,

« Có nghề đàn, lại đủ nghề văn thơ !

« Kiên trinh

933

chẳng phải gan vừa,

« Liều mình thế ấy, phải lừa thế kia.

« Phong-trần, chịu đã ê-chề,

« Dây duyên, sau lại gả về Thúc-lang.

« Phải tay vợ cả phũ-phàng,

« Bắt về Vô-tích, toan đường bẻ hoa.

« Bực mình, nàng phải trốn ra,

2900. « Chẳng may lại gặp một nhà Bạc kia.

« Thoắt buôn về, thoắt bán đi,

« Mây trôi bèo nổi, thiếu gì là nơi !

« Bỗng đâu lại gặp một người,

« Hơn người

934

trí-dũng, nghiêng trời uy-linh.

« Trong tay muôn vạn tinh binh,

« Kéo về đóng chật một thành Lâm-chuy.

« Tóc-tơ các tích mọi khi,

« Oán thì trả oán, ân thì trả ân.

« Đã nên có nghĩa, có nhân,

2910. « Trước sau trọn-vẹn, xa gần ngợi-khen.

« Chưa tường được họ được tên,

935

« Sự này, hỏi Thúc-sinh viên mới tường ».

Nghe lời Đô nói rõ-ràng,

Tức thì đệ thiếp mời chàng Thúc-sinh.