TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 161

Bóng chim, tăm cá, biết đâu mà nhìn !

Những là nấn-ná đợi tin,

Nắng mưa

946

đã biết mấy phen đổi dời ?

Năm mây

947

, bỗng thấy chiếu Trời,

Khâm ban sắc-chỉ đến nơi rành-rành :

Kim thì cải-nhậm Nam-bình,

948

2950. Chàng Vương, cũng cải-nhậm thành Phú-dương.

949

Sắm-sanh xe ngựa vội-vàng,

Hai nhà cũng thuận một đường phó quan.

950

Xảy nghe thế giặc đã tan,

Sóng êm Phúc-kiến, lửa tàn Tích-giang.

Được tin, Kim mới rủ Vương,

Tiện đường, cùng lại tìm nàng sau xưa.

Hàng-châu, đến đó bấy giờ,

Thật tin hỏi được tóc-tơ rành-rành.

Rằng : « Ngày hôm nọ giao binh,

2960. « Thất cơ, Từ đã thu linh trận tiền.

« Nàng Kiều công cả, chẳng đền,

« Lệnh-quân

951

lại bắt ép duyên Thổ-tù.

« Nàng đà gieo ngọc, trầm châu,

« Sông Tiền-đường đó, ấy mồ hồng-nhan ! »

Thương ôi ! Không hợp mà tan,

Một nhà vinh-hiển, riêng oan một nàng !

XII

Chiêu hồn, thiết vị, lễ thường,

Giải-oan, lập một đàn-tràng bên sông.

Ngọn triều, non bạc, trùng-trùng,

2970. Vời trông

952

còn tưởng cánh hồng lúc gieo.

Tình thâm, bể thảm, lạ điều,