TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 74

460. « Một lời cũng đã tiếng rằng tương tri.

« Đừng

239

điều nguyệt nọ, hoa kia,

« Ngoài ra, ai lại tiếc gì với ai ».

240

Rằng : « Nghe nổi tiếng cầm đài,

241

« Nước non luống những lắng tai Chung Kỳ ».

242

Thưa rằng : « Tiện-kĩ

243

sá chi !

« Đã lòng dạy đến, dạy thì phải vâng ».

Hiên sau treo sẵn cầm-trăng,

Vội-vàng sinh đã tay nâng ngang mày.

244

Nàng rằng : « Nghề mọn riêng tay,

470. « Làm chi cho bận lòng này lắm thân ? »

245

So dần dây vũ, dây văn,

246

Bốn dây to nhỏ theo vần cung, thương.

247

Khúc đâu Hán, Sở, chiến-trường,

Nghe ra tiếng sắt, tiếng vàng chen nhau.

Khúc đâu Tư-mã Phượng-cầu,

248

Nghe ra như oán, như sầu phải chăng !

Kê Khang này khúc Quảng-lăng,

249

Một rằng Lưu-thủy, hai rằng Hành-vân.

250

Quá quan này khúc Chiêu Quân,

251

480. Nửa phần luyến chúa, nửa phần tư-gia.

Trong như tiếng hạc bay qua,

Đục như nước suối mới sa nửa vời ;

Tiếng khoan như gió thoảng ngoài,

Tiếng mau sầm-sập như trời đổ mưa.

252

Ngọn đèn khi tỏ khi mờ,

Khiến người ngồi đó cũng ngơ-ngẩn sầu.

Khi tựa gối, khi cúi đầu,

Khi vò chín khúc, khi chau đôi mày.