TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 77

« Cho đành lòng kẻ chưn mây, cuối trời ».

272

Tai nghe ruột rối bời bời,

Ngập ngừng

273

, nàng mới giãi lời trước sau :

« Ông tơ gàn-quải

274

chi nhau,

550. « Chưa vui sum-họp đả sầu chia-phôi !

« Cùng nhau trót đã nặng lời,

« Dẫu thay mái tóc, dám rời lòng tơ !

« Quản bao tháng đợi, năm chờ,

« Nghĩ người ăn gió, nằm sương, xót thầm.

275

« Đã nguyền hai chữ đồng-tâm,

« Trăm năm thề chẳng ôm cầm thuyền ai.

276

« Còn non, còn nước, còn dài,

« Còn về, còn nhớ đến người hôm nay ! »

Dùng-dằng chưa nỡ rời tay,

560. Vầng đông, trông đã đứng ngay nóc nhà.

Ngại-ngùng một bước, một xa,

Một lời trân-trọng

277

, châu sa mấy hàng.

Buộc yên, quảy gánh, vội-vàng,

Mối sầu xẻ nửa, bước đường chia hai.

Buồn trông phong-cảnh quê người,

Đầu cành quyên nhặt, cuối trời nhạn thưa.

278

Não người cữ gió, tuần mưa,

Một ngày nặng gánh tương-tư một ngày.

IV

Nàng còn đứng tựa hiên tây,

570. Chín hồi vấn-vít như vầy mối tơ.

Trông chừng khói ngất song thưa,

Hoa trôi-giạt thắm, liễu xơ-xác vàng.

279

Tần-ngần dạo gót lầu-trang,