TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 78

Một đoàn mầng thọ ngoại-hương mới về

Hàn-huyên

280

chưa kịp dãi-dề,

Sai-nha bỗng thấy bốn bề xôn-xao :

Người nách thước, kẻ tay dao,

Đầu trâu, mặt ngựa, ào-ào như sôi.

Già giang

281

một lão một trai,

580. Một dây vô-lại buộc hai thâm tình.

Đầy nhà vang tiếng ruồi xanh,

282

Rụng-rời giọt liễu, tan-tành gối mai.

283

Đồ tuế-nhuyễn

284

, của riêng tây,

Sạch-sành-sanh vét

285

cho đầy túi tham.

Điều đâu ai buộc, ai làm ?

Này ai đan dập, giật giàm bỗng dưng ?

286

Hỏi ra, sau mới biết rằng :

Phải tên xưng-xuất

287

tại thằng bán tơ.

Một nhà hoảng-hốt

288

ngẩn-ngơ,

590. Tiếng oan dậy đất, án ngờ lòa mây.

Hạ từ, van lạy

289

suốt ngày,

Điếc tai lân-tuất, phũ tay tồi-tàn.

290

Giường cao

291

rút ngược dây oan,

Dẫu là đá

292

cũng nát gan, lọ người !

Mặt trông đau-đớn rụng-rời,

Oan này còn một kêu Trời, nhưng xa !

293

Một ngày, lạ thói sai-nha,

Làm cho khốc-hại chẳng qua vì tiền.

*

Sao cho cốt-nhục vẹn-tuyền,

600. Trong khi ngộ-biến

294

tùng quyền, biết sao ?

Duyên hội-ngộ, đức cù-lao,

295