TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 80

Ghế trên ngồi tót sỗ-sàng,

309

Buồng trong mối đã giục nàng kíp ra.

Nỗi mình thêm

310

tức nỗi nhà,

Thềm hoa một bước, lệ hoa

311

mấy hàng !

Ngại-ngùng dín gió

312

e sương,

Ngừng

313

hoa bóng thẹn, trông gương mặt dày.

Mối càng vén tóc, bắt tay ;

Nét buồn như cúc, điệu gầy như mai.

314

Đắn-đo cân sắc, cân tài,

640. Ép cung cầm nguyệt, thử bài quạt thơ.

Mặn nồng một vẻ một ưa,

Bằng lòng, khách mới tùy cơ dặt-dìu.

Rằng : « Mua ngọc đến Lam-kiều,

« Sính-nghi, xin dạy bao nhiêu cho tường ».

315

Mối rằng : « Đáng giá nghìn vàng,

« Dớp nhà

316

, nhờ lượng người thương dám nài ! ».
Cò-kè bớt một thêm hai,

Giờ lâu ngã giá

317

vâng ngoài bốn trăm.

Một lời thuyền đã êm giầm,

318

650. Hãy đưa canh-thiếp

319

, trước cầm làm ghi.

Định ngày nạp thái vu qui,

Tiền lưng đã có, việc gì chẳng xong !

Một lời cậy với Chung-công,

Khất-từ tạm lĩnh Vương-ông về nhà.

*

Thương tình con trẻ, cha già,

Nhìn nàng, ông những máu sa, ruột dàu :

« Nuôi con những ước về sau,

« Trao tơ phải lứa, gieo cầu đáng nơi.

320