TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 102

Trân-cam, ai kẻ đỡ thay việc mình ?

Nhớ lời nguyện-ước ba-sinh,

1260. Xa-xôi ai có biết tình chăng ai ?

Khi về hỏi liễu Chương-đài,

511

Cành xuân đã bẻ cho người chuyên tai !

Tình sâu, mong trả nghĩa dày,

Hoa kia đã chắp cây này cho chưa ?

Mối tình đòi-đoạn vò tơ,

Giấc hương-quan

512

luống lần mơ canh dài.

Song-sa vò-võ phương trời,

Nay hoàng-hôn đã, lại mai hôn-hoàng.

513

Lần lần thỏ bạc ác vàng,

1270. Xót người trong hội đoạn-trường đòi cơn !

Đã cho lấy chữ hồng-nhan,

Làm cho, cho hại, cho tàn, cho cân !

Đã đày vào kiếp phong-trần,

Sao chi sỉ-nhục một lần mới thôi !

VI

Khách du bong có một người,

Kỳ Tâm họ Thúc, cũng nòi thư-hương.

Vốn người huyện Tích, châu Thường,

Theo nghiêm-đường mở ngôi hàng Lâm-chuy.

Hoa-khôi

514

mộ tiếng Kiều-nhi,

1280. Thiếp hồng tìm đến hương-khuê gởi vào.

Trướng tô, giáp mặt hoa đào,

515

Vẻ nào chẳng mặn, nết nào chẳng ưa ?

Hải-đường mơn-mởn cành tơ,

Ngày xuân

516

càng gió, càng mưa, càng nồng !

Nguyệt-hoa, hoa-nguyệt, não-nùng,