TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 153

« Kiếp xưa đã vậy, lòng này

901

dễ ai !

« Tâm thành đã thấu đến Trời,

« Bán mình là hiếu, cứu người là nhân.

902

« Một niềm

903

vì nước, vì dân,

2720. « Âm-công cất một đồng cân đã già ?

« Đoạn-trường sổ, rút tên ra,

« Đoạn-trường thơ, phải đưa mà trả nhau.

« Còn nhiều hưởng thụ về lâu,

« Duyên xưa đầy đặn

904

, phúc sau dồi dào ! »

Nàng còn ngơ ngẩn biết sao,

« Trạc-tuyền » ! Nghe tiếng gọi vào bên tai.

Giật mình thoắt tỉnh giấc mai,

Bâng-khuâng nào đã biết ai mà nhìn.

Trong thuyền, nào thấy Đạm Tiên ?

2730. Bên mình chỉ thấy Giác duyên ngồi kề.

Thấy nhau mầng-rỡ trăm bề,

Dọn thuyền, mới rước nàng về thảo-lư.

Một nhà chung-chạ sớm trưa,

Gió trăng mát mặt, muối dưa chay lòng.

Bốn bề bát-ngát mênh-mông,

Triều

905

dâng hôm sớm, mây lồng trước sau.

XI

Nạn xưa, trút sạch làu làu,

Duyên xưa, chưa dễ biết đâu trốn này.

Nỗi nàng tai-nạn đã đầy,

2740. Nỗi chàng Kim Trọng bấy-chầy mới thương.

Từ ngày muôn dặm phù tang,

906

Nửa năm ở đất Liêu-dương lại nhà.

Vội sang vườn Thúy dò-la,