TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 95

Ngậm-ngùi rủ bước rèm châu,

454

Cách tường, nghe có tiếng đâu họa vần.

455

Một chàng vừa trạc thanh-xuân,

1060. Hình-dong chải-chuốt, áo khăn dịu-dàng.

Nghĩ rằng cũng mạch

456

thư-hương,

Hỏi ra mới biết rằng chàng Sở Khanh.

Bóng Nga thấp-thoáng dưới mành,

Trông nàng, chàng cũng ra tình đeo-đai.

457

« Than ôi ! sắc nước hương trời,

« Tiếc cho đâu bỗng lạc-loài đến đây ?

« Giá đành trong nguyệt trên mây,

« Hoa sao, hoa khéo đọa-đày bấy hoa ?

« Nổi gan

458

riêng giận trời già,

1070. « Lòng này ai tỏ cho ta, hỡi long ?

« Thuyền-quyên ví biết anh hùng,

« Ra tay tháo củi, sổ lồng, như chơi ! »

Song thu đã khép cánh ngoài,

459

Tai còn đồng-vọng

460

mấy lời sắt đanh.

Nghĩ người thôi lại nghĩ mình,

Cám lòng chua-xót, nhạt tình chơ-vơ.

461

Những là lần-lữa nắng mưa,

Kiếp phong-trần biết bao giờ là thôi ?

Đánh liều nhắn một hai lời,

1080. Nhờ tay tế-độ

462

vớt người trầm-luân.

Mảnh tiên

463

kể hết xa gần,

Nỗi nhà báo-đáp, nỗi thân lạc-loài.

Tan sương vừa rạng ngày mai,

Tiện-hồng

464

nàng mới nhắn lời gởi sang.

Trời tây lãng-đãng

465

bóng vàng,