TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 99

« Nọ nghe rằng có con nào ở đây.

490

« Phao cho quyến gió rủ mây,

« Hãy xem cho biết mặt này là ai ? »

Nàng rằng : « Thôi thế thì thôi !

« Rằng không, thì cũng vâng lời rằng không ! »

Sở Khanh quát mắng đùng đùng,

Bước vào, vừa rắp thị hùng ra tay.

Nàng rằng : « Trời nhé

491

có hay !

1180. « Quyến anh, rủ yến, sự này tại ai ?

« Đem người giẩy xuống giếng thơi.

492

« Nói rồi, rồi lại ăn lời được ngay !

« Còn tiên « tích việt » ở tay,

« Rõ-ràng mặt ấy, mặt này chứ ai ? »

Lời ngay, đông mặt trong ngoài,

Kẻ chê bất nghĩa, người cười vô lương !

493

Phụ tình án đã rõ-ràng,

Nhơ tuồng, nghỉ mới kiếm đường tháo lui.

494

Buồng riêng, riêng những sụt-sùi :

1190. « Nghĩ thân mà lại ngậm-ngùi cho thân.

« Tiếc thay trong giá trắng ngần,

495

« Đến phong-trần, cũng phong-trần như ai !

« Tẻ vui cũng một kiếp người,

« Hồng-nhan phải giống ở đời mãi ru !

« Kiếp xưa đã vụng đường tu,

« Kiếp này chẳng kẻo đền-bù mới xuôi !

« Dẫu sao bình đã vỡ rồi,

« Lấy thân mà trả nợ đời cho xong ! »

*

Vừa tuần nguyệt sáng, gương trong,