TRUYỆN THÚY KIỀU - NGUYỄN DU - Trang 98

« Bấy giờ sống thác ở tay,

« Thân này đã đến thế này thì thôi !

« Nhưng tôi có sá chi tôi,

« Phận tôi đành vậy, vốn người để đâu ?

« Thân lươn bao quản lấm đầu,

« Chút lòng trinh-bạch từ sau cũng chừa ! »

483

Được lời mụ mới tùy cơ,

1150. Bắt người bảo-lĩnh làm tờ cung-chiêu.

Bày vai có ả Mã Kiều,

Xót nàng, ra mới đành liều chịu đoan.

Mụ càng kể nhặt, kể khoan,

Gạn-gùng

484

đến mực, nồng-nàn mới tha.

Vực nàng vào nghỉ trong nhà,

Mã Kiều lại ngỏ ý ra dặn lời :

« Thôi đà mắc lận thì thôi !

« Đi đâu chẳng biết con người Sở Khanh ?

« Bạc tình, nổi tiếng lầu xanh,

1160. « Một tay chôn biết mấy cành phù-dung !

485

« Đà đao

486

lập sẵn chước dung,

« Lạ gì một cốt, một đồng

487

xưa nay !

« Có ba mươi lạng trao tay,

« Không dưng chi có chuyện này, trò kia !

488

« Rồi ra trở mặt tức thì,

« Bớt lời, liệu chớ trây chi, mà đời ! »

489

Nàng rằng : « Thề-thốt nặng lời,

« Có đâu mà lại ra người hiểm-sâu ! »

Còn đương suy trước, nghĩ sau,

1170. Mặt mo đã thấy ở đâu dẫn vào.

Sở Khanh lên tiến rêu-rao :