TỨ QUÝ CẨM - Trang 1120

Trên chiếc bàn nhỏ đặt bên ngoài, Tử Trụy đã chuẩn bị vài món ăn cho

A Vụ, một bát cháo xanh, một đĩa ngân nhĩ xào giá, một bát đậu phụ thái
nhỏ trộn dầu vừng.

“Sao chẳng có tí thịt nào thế này?” A Vụ phàn nàn.

“Có mang lên, nhưng ta bảo cô ấy bưng đi rồi, trước khi ngủ ăn nhiều

dầu mỡ khó tiêu.” Sở Mậu ngồi đối diện với A Vụ, không có ý định đụng
đũa, chỉ nhìn nàng đang nhai kĩ nuốt chậm.

“Mi Nương hát thế nào?” Sở Mậu hỏi.

A Vụ đáp, nhưng đầu không ngẩng lên: “Không tầm thường chút nào,

giống như thịt được cho vào bát cháo vậy, chẳng trách Tiên Lã lão nhân nói:
Ty bất như trúc, trúc bất như nhục.”

Sở Mậu khẽ cười. “Tốt lắm.”

Ăn xong, A Vụ xoay lưng về phía Sở Mậu rồi ngáp, đang bước đến bên

giường cởi giày định nằm thì nghe tiếng Sở Mậu nói: “Vừa ăn xong, đừng
nên nằm ngay, nếu nàng buồn ngủ thì nói chuyện với ta một lát.”

A Vụ thấy cũng đúng liền gật đầu, đưa tay vào chăn bóp chân, cảm

thấy rất đau mỏi.

“Đau chân à?” Sở Mậu thổi nến bước lên giường.

“Một chút thôi.” A Vụ nói với giọng làm nũng nhưng cũng pha chút

hờn giận. “Ối...”

A Vụ chưa kịp co chân lên thì Sở Mậu đã cho tay vào trong chăn cầm

chân nàng trong lòng bàn tay mình.