TUỔI 17 - Trang 456

quanh chúng đầy rẫy điểm một và điểm hai. Đủ chưa? Cậu còn ba hoa
những gì nữa, Zimbia?

- Ca-ra-đas, ca-ra-đi, ca-ra-nic!
Mọi người xung quanh cười ầm lên và cô Marina Leopoldovna có cảm

giác là các học sinh đang đưa môn của cô dạy ra đùa giỡn.

- Đủ rồi đấy các anh ạ, - cô nghiêm giọng nói. - Tôi nghĩ trò chơi của các

anh có ý nghĩa hơn cơ đấy.

Leva Nikhitin đóng vai người phiên dịch bị bẽ bàng nhưng rồi anh chống

chế được ngay:

- Zimbia! Cô Marina Leopoldovna không tin những lời tiên đoán của

cậu. - Anh vỗ vai thầy tướng nói. - Ta đi thôi.

Nhạc lại nổi lên. Một cô “Piereta” đeo những quá bông màu da cam chạy

đến chỗ Constantin Sergheevich.

- Thưa thầy Constantin Sergheevich... cô bắt đầu nói nhưng bỗng cô vỗ

tay lên khi vừa nhìn lên ngực ông Sergei Ivanovich - “A... a! Số mười lăm
đây rồi!

- À... À! Cô “Piereta” yêu thơ đã xuất hiện! - Ông viện sĩ hàn lâm vui

sướng khi nhìn thấy số của cô ta.

- Cháu vừa định biên thư trả lời cho bác xong.
- Cô nói gì vậy... Tôi đã biên thư cho cô đâu. Thế còn ai viết những dòng

thơ này? - Ông hỏi, tay khoa bức thư vừa nhận được.

- Không phải cô viết à?
- Tôi hoàn toàn không có ý định viết!
Thầy Constantin Sergheevich dịch chiếc ghế gần lại và cô “Piereta” ngồi

xuống.

- Bác cho phép cháu đọc? - Cô ta hỏi, cầm lấy bức thư từ tay ông Sergei

Ivanovich.

- Đọc thư của chính mình viết ư?
- Cháu thề là cháu không viết.
Đọc xong bức thư cô ta phá lên cười: