Trần Tước Nhi thấy tinh thần hắn có chút suy sụp, áy náy nói:
- Đều trách ta, vốn định dẫn đệ đi nếm mùi kích thích, cũng muốn để đệ
trước khi rời đi vui vẻ một phen, ai ngờ nữ nhân trong đó thật khiến người
ta thất vọng, nếu đệ tức giận, Tiểu Điểu Ca bây giờ sẽ đi phá tan tòa thanh
lâu đó xả giận cho đệ?
Lý Nhàn cười cười nói:
- Không cần, người trong đó… đều không tệ.
Hai người chọn mua một số vật dụng rồi quyết định quay trở về. Lý
Nhàn đã có chút mất hứng, chỉ không ngừng hồi tưởng lại nữ tử được gọi là
Diệp đại gia kia. Hắn nghĩ rất lâu mà vẫn không hiểu, tại sao một nữ nhân
xuất chúng như vậy, lại có thể xuất hiện trong một tòa lâu tử dơ bẩn? Cũng
không biết có phải là nữ tử thế gia lụi bại lưu lạc thanh lâu hay không, mặc
dù nàng cười trông rất đẹp, nhưng Lý Nhàn có thể nhìn ra vẻ cô đơn hiu
quạnh trong ánh mắt nàng, nữ tử như vậy, liệu có phải đã cùng nam nhân
nào đó phát sinh một chuyện tình thê lương?
Là nam nhân như thế nào đã nhẫn tâm vứt bỏ một nữ tử như vậy?
- Đáng chết!
Lý Nhàn vừa đi vừa nghiến răng nghiến lợi nói một câu.
Trần Tước Nhi lộ vẻ khó xử:
- Bây giờ đi giết? Không được, làm không tốt còn phá hỏng chuyện của
đại ca, đợi sau này có thời gian ta nhất định sẽ quay trở lại, giết chết yêu
tinh trong lâu tử xả giận cho ngươi!
Lý Nhàn ngơ ngác, lập tức cười cười nói:
- Đi, Tiểu Điểu Ca, chúng ta trở về khách điếm uống rượu.