Trong câu nói của hắn có tám phần là giả, chỉ có một đoạn người Hề và
người Khiết Đan trên thảo nguyên khai chiến là sự thật.
Chỉ có điều hắn diện mạo thanh tú, giọng điệu chân thành, nghe không
giống là nói dối.
Ôi!
Vũ Văn Sĩ Cập lại thở dài trong lòng, tự nhủ thiếu niên lang này thật sự
là kẻ ngu sao? Vì kiếm tiền nuôi gia đình mà phải đi tái bắc làm ăn dẫn đến
làm trễ nải đi báo danh Trác quận, đây là tội lớn rồi. Dù bệ hạ muốn đề bạt
ngươi, chỉ sợ cũng không tìm được lý do rồi. Thấy người trẻ tuổi như vậy sẽ
bởi vì câu nói đó mà sắp đánh mất tiền đồ, Vũ Văn Sĩ Cập cũng cảm thấy
đáng tiếc thay cho hắn.
Quả nhiên, sắc mặt Dương Quảng trầm xuống, biểu hiện cực kỳ thất
vọng.
Ông ta ngẩn người đứng một lúc lâu, cuối cùng chỉ nói một câu:
- May là ngươi đuổi tới cũng không tính quá trễ.
Trong lời nói tràn ngập ý thất vọng và đầy ý vị, đến mức ngay cả Vũ
Văn Sĩ Cập cũng không khỏi liếc nhìn Lý Nhàn. Trong mắt gã, thiếu niên
lang này quá thành thật chất phác, nếu có thể đoán bệ hạ là một nhân vật
quyền thế trong quân, chẳng lẽ không biết một Đại tướng quân cũng có thể
cho ngươi phú quý hay sao? Ngu ngốc, thật sự là một kẻ đại ngu ngốc!
Lý Nhàn nói:
- Dù là muộn, nếu mấy ngày sớm đến Liêu Thủy, cũng có thể theo Mạch
lão tướng quân một đường xung phong liều chết, dù chết trận sa trường
cũng không thấy tiếc cuộc đời này. Đáng tiếc...