khóm rừng bên sườn núi, ngày hôm sau từ bên sườn đánh tan năm vạn đại
quân của Ất Chi Văn Đức chính là ông ta. Vừa nghĩ tới tình huống lúc đó,
da mặt dày như Lý Nhàn cũng không tự chủ được mà đỏ mặt. Ngượng
ngùng cười nói:
- Sự việc ngày đó là có nguyên nhân, mong Đại tướng quân thứ lỗi.
Tiết Thế Hùng trừng mắt hắn rồi nói:
- Ngươi nói ta thứ lỗi thì ta sẽ thứ lỗi à?
Thấy Lý Nhàn ngạc nhiên, lão nhân tự nhiên giơ ra một ngón tay nói:
- Nếu không có một bình rượu ngon, một mâm thịt kho, lão phu nhất
định phải thanh toán nợ nần ngươi đùa bỡn ta ngày đó.
Lý Nhàn cực kỳ nghiêm túc nói:
- Việc này... thật sự không có.
Tiết Thế Hùng có chút giật mình, ông ta không tin, liền hỏi:
- Ngươi làm Giáo úy Hộ lương binh thế nào đấy? Người khác có lẽ
không có được một mâm thịt, nhưng chỗ này của ngươi mà cũng không có
à? Lão phu lặn lội đường xa đến đây tống tiền, ngươi tưởng đơn giản một
câu “không có” là đuổi được lão phu? Tả Đồn Vệ Tướng quân Tân Thế
Hùng nổi danh tửu quỷ, ngươi quản lý việc cung ứng cho y, sao có thể
không có rượu?
Lý Nhàn giải thích:
- Ngài cũng biết Tân tướng quân thích uống rượu. Với người thích uống
rượu, rượu còn quan trọng hơn cả mạng sống, làm sao có thể an tâm cất
rượu ở chỗ này của ta...