- Tướng quân là coi thường Vương mỗ rồi, có thể ra sức vì nước, có thể
đi theo Tướng quân, cho dù có làm một tiểu binh dắt ngựa cầm roi cho
Tướng quân, ty chức cũng không chối từ.
Lý Nhàn cười ha ha, khoát tay áo nói:
- Nếu đã như vậy, bên du kỵ còn thiếu một đội trưởng, nếu ngươi thật sự
nguyện xuất lực vì quốc, tạm thời đành chịu ủy khuất một chút.
- Du kỵ...
Vương Khải Niên do dự nói:
- Kỳ thực ty chức cảm thấy, đi theo bên người Tướng quân đại nhân làm
một thân binh đã là vinh hạnh của ty chức rồi, vị trí du kỵ này... ty chức sợ
làm trễ nải quân tình phụ sự phó thác của Tướng quân.
Lý Nhàn trừng mắt nhìn y nói:
- Đi, hay không đi?
Vương Khải Niên lập tức đứng thẳng tắp hô:
- Ty chức tuân mệnh!
Lý Nhàn khoát tay áo:
- Đi thôi, mang theo người chạy dọc sông lên, ít nhất cũng phải tuần tra
trong vòng hai mươi dặm, nếu ở thượng du phát hiện ra lính Cao Cú Lệ,
phải cấp tốc báo tin.
Vương Khải Niên hành quân lễ, chậm chạp chạy đi rồi.
Lạc Phó khó hiểu nói: