Lưu Mãn vội vàng đáp lễ, thở dài bước nhanh ra khỏi trướng.
Sau khi Lưu Mãn đi rồi, đám người Lạc Phó từ bên ngoài đi vào. Thiết
Lão Lang gật đầu nói với Lý Nhàn:
- Đã kiểm tra qua, Tân Thế Hùng phát lương thảo cho chúng ta, trong túi
đựng phần lớn là đất đá, những thứ có thể ăn được không nhiều, tuyệt đối
kiên trì không nổi hai ngày.
Lý Nhàn gật đầu nói:
- Con người Lưu Mãn này thực là quân tử, y không thể nói dối được.
Triều Cầu Ca cười nói:
- May mắn cho thiếu tướng quân sớm đã đoán được bụng dạ của Tân
Thế Hùng. Chúng ta đã lấy trộm không ít lương thảo ra, nếu không lần này
đúng là phải đói bụng rồi.
Trần Tước Nhi nói:
- Đúng thế, tốt xấu gì chúng ta cũng xuất thân quân lương. Nếu không
thể lấy ra được ít lương thảo há chẳng phải để người ta chê cười sao?
Lý Nhàn cười nói:
- Sắp xếp người của chúng ta mang lương thảo đổi đi. Nếu Tân Thế
Hùng phát hiện thấy thiếu lương thảo sẽ coi đây là nhược điểm khó tránh
khỏi bị truy cứu, tới khi đó hắn ta sai người tới kiểm tra, số lượng lương
thảo chỉ cần đúng, hắn ta sẽ không tìm được lý do gì nữa. Cũng không thể
được, hắn ta thừa nhận mình đã phát lương thảo cho chúng ta đều là đất đá
đi. Ngoài ra, lương thảo phát nhiều ra đóng vào trong bao xen lẫn với đất đá
bên trong, cẩn thận một chút.
Thiết Lão Lang nói: