TƯỚNG MINH - Trang 1771

- Ngươi đi đi!

Ông nói với Lý Nhàn:

- Chỉ nhớ lấy một điều, chớ có tới Tề quận ta quát tháo, nếu không dù có

dùng hết giọt máu cuối cùng, lão phu cũng phải giết chết ngươi.

Lý Nhàn mỉm cười, không nói thêm điều gì.

Hắn quay người chắp tay nói với Tần Quỳnh:

- Nghe danh Tần đại ca trượng nghĩa đã lâu, trước đây đã có những lời

đắc tội rồi. Âm mưu dơ bẩn trong triều đình không cần ta phải nói thêm gì
nữa. Hôm nay được gặp Sĩ Tín huynh đệ, được gặp Tần đại ca vẫn luôn
ngưỡng mộ, trong lòng ta quả thực rất vui. Nếu sau này ta và ngươi có thể
gặp nhau không ở trên chiến trường, ta sẽ bằng lòng uống với Tần đại ca
một trận say túy lúy.

Tần Quỳnh cũng chắp tay nói:

- Như vậy là tốt rồi, chỉ mong ta và ngươi mãi mãi gặp nhau không phải

vì chuyện binh đao.

Lý Nhàn gật đầu, chắp tay với La Sĩ Tín, liền hạ lệnh:

- Chúng ta đi, không giết Trương Kim Xưng, chưa trừ được họa này, thề

không trở về!

- Vâng!

Năm nghìn tinh kỵ chỉnh tề đồng thanh một tiếng, lập tức đi về phương

bắc. Trương Tu Đà thấy đội ngũ kỵ binh đã đi rồi, trong lòng thổn thức
không nguôi. Phủ binh triều đình, dù đã biến thành tặc, nhưng loại tặc này
đang giết tặc. Mà vì sao quân tinh nhuệ triều đình lại trở thành mã tặc?
Trương Tu Đà quả thực sớm đã hiểu rõ rồi. Dù không có lời đó của La Sĩ