- Mặc dù không biết phàn lung là cái gì, nhưng tôi đồng ý.
Khi Lý Nhàn nói xong chữ cuối cùng, mũi phá giáp chùy vèo một tiếng
rời cung mà đi.
Không giống A Sử Na Đóa Đóa mũi tên bắn ra vẽ thành một đường
cong bắt mắt trong không trung, phá giáp chùy của Lý Nhàn có độ cong
quỹ tích cực nhỏ. Tốc độ bắn một tiễn này nhanh hơn A Sử Na Đóa Đóa rất
nhiều, thời gian ở trong không trung tối thiểu chỉ bằng một phần ba. Phá
giáp chùy cắm trúng hồng tâm, ghim sâu vào trong đó.
Lý Nhàn chậm rãi đem mũi tên thứ hai cắm trên mặt đất cầm lên: - Tôi
nghĩ, đơn giản chỉ là một cái lồng mà thôi. Tự đem mình nhốt vào trong
lồng không ăn không uống tự kiểm điểm, cho đến khi nghĩ thông rồi thì thả
mình ra.
Hắn vừa nói, mũi phá giáp chùy thứ hai đã bay ra, phập một tiếng một
lần nữa bắn trúng hồng tâm.
Lắp mũi tên thứ ba lên cung: - Phàn lung chính là nhà giam, và người
bước vào phàn lung tự mình là tù nhân cũng là cai ngục, tự mình giám sát,
có chút ý tứ giống khổ hành tăng úp mặt vào tường phải không?
Mũi tên thứ ba bắn ra, vẫn rất tinh chuẩn.
- Theo như tôi thấy, thuần túy là tán hươu tán vượn.
Lý Nhàn nhìn phá giáp chùy cắm trên hồng tâm, lắc lắc cổ tay nói.
- Đúng là một cái lồng.
Không biết vì sao, trên mặt A Sử Na Đóa Đóa có một chút áy náy như
có như không: - Nhưng không giống như kiểu lồng mà ngươi nghĩ.
Nàng nhìn nhìn bia ngắm phía xa, nói: - Ngươi thắng rồi.