TƯỚNG MINH - Trang 400

Có thể, nàng cho rằng thiếu niên đó không đáng để mình coi trọng, hoặc

cũng có thể, nàng có chút hổ thẹn không muốn đối mặt?

Nàng đứng bên cửa sổ, nhắm mắt, nghe tiếng hát khàn khàn cuồng ngạo

phía xa, khóe miệng hé ra một nụ cười.

Chỉ mong.

Trong lòng nàng thầm nghĩ, chỉ mong sau này không phải gặp lại.

Thời điểm Lý Nhàn và Đạt Khê Trường Nho hội hợp với Huyết kỵ binh

đợi ở phía xa, Độc Cô Nhuệ Chí và Triều Cầu Ca đang cãi nhau. Nội dung
cãi nhau không có gì đáng nói. Đơn giản là nếu Đạt Khê Trường Nho và Lý
Nhàn còn không quay lại sẽ dùng biện pháp gì xông vào cứu người. Đương
nhiên, đây chỉ là hai người chờ đợi nhàm chán kiếm chuyện tranh luận mà
thôi. Trên người Đạt Khê Trường Nho có mang pháo hoa tín hiệu. Nếu thực
sự có nguy cơ gì sớm đã triệu tập họ đến.

- Vẫn là hạ độc nhanh hơn, gió hôm nay thổi hướng đối diện, ta ở cách

nửa dặm châm mấy đống lửa thả khói qua, một lúc quật ngã tất cả mọi
người chẳng phải bớt được rất nhiều việc?

Độc Cô Nhuệ Chí tự phụ nói.

- Đúng vậy đúng vậy.

Triều Cầu Ca bĩu môi nói: - Bao gồm cả tướng quân và An Chi.

Độc Cô Nhuệ Chí cũng không đỏ mặt, cây ngay không sợ chết đứng nói:

- Trong vòng nửa canh giờ không chết được đâu, ta cứu lại là được.

Triệu Cầu Ca phản bác nói: - Nếu trong thảo lư thực sự có mai phục, với

tốc độ của lang kỵ Đột Quyết có thể cho ngươi thời gian chất củi đốt lửa?