Ma Hội lên tiếng, một đao bổ chết một võ sĩ người Tập lao tới. Thêm
hai đao nữa chặt đứt hai cánh tay của Tô Xuyết Tân Di, rồi tím cổ áo y
phóng về hướng chính tây.
Lý Nhàn chạy một bên, xoay người vẩy bột phấn ra ngoài.
Hắn một đao cắt họng một gã người Tập chặn đường, một đao nữa tháo
cánh tay nắm chặt loan đao rồi trực đao thu về cắt vào bì giáp trước ngực
một gã người Tập như cắt miếng đậu hũ. Ngực người kia mở ra một lỗ lớn,
máu phun lên vải như suối. Nghiêng mình tránh một nhát loan đao. Lý
Nhàn thấp người quét ngang không biết chặt đứt mấy cái đùi rồi. Hắn bám
chặt lấy bước chân của Ma Hội, trực đao mở một đường huyết dưới ánh
trăng.
Mãnh liệt, trong lòng hắn chợt cảm thấy dâng lên nỗi nguy hiểm, hắn
nghiêng người tránh theo bản năng nhưng vẫn bị chậm một nửa phân.
Một thanh đoản đao chợt xuất hiện như xé mở không gian, rạch một vết
rách thật sâu bên cánh tay trái của Lý Nhàn. Máu chảy ra trong nháy mắt,
ướt sũng cả áo hắn.
Lý Nhàn bổ trực đao ép lui A Sử Na Khứ Hộc, nhíu mày nhìn vào vết
thương bên cánh tay trái của mình. Nhuyễn vị giáp không có cánh tay, điều
này khiến Lý Nhàn hơi khổ.
- Chậm!
A Sử Na Khứ Hộc lấy đoản đao chỉ Lý Nhan từ xa: - Quá chậm rồi!
Lý Nhàn bổ một đao về phía vai của y, hai chân A Sử Na Khứu Hộc xê
dịch ra, cây đoản đao trong tay nhanh như tia chớp cắt về phía cổ họng của
Lý Nhàn. Lý Nhàn xoay người về phía sau, trực đao chém vào hai chân của
A Sử Na Khứ Hộc. Y nhảy lên từ không trung bổ một đao về phía mặt của
Lý Nhàn.