- Xảy ra chuyện gì?
Nha hoàn kia liền tranh thủ đem chuyện đã xảy ra nói một lần, vẫn
không quên thêm mắm thêm muối phỉ báng người đánh xe ngựa này một
chút. Mạnh thị ăn chay niệm phật cũng có một tấm lòng từ bi, vì thế nói:
- Nếu đụng vào người công tử nhà người ta, phái người đưa hắn đến
lang trung gần nhất trị liệu, không thể ỷ thế hiếp người.
Lý Nhàn liền vội vàng khoát tay nói:
- Là ta chỉ lo đọc sách không nhìn thấy xe ngựa, cũng phông phải bị
thương lớn gì, tự mình có thể đi, tạ ơn ý tốt của phu nhân.
Mạnh thị khuyên hắn đến y quán khám, nhưng Lý Nhàn không đồng ý,
nói chỉ nghỉ ngơi một chút là được. Mạnh thị suy nghĩ một chút nói:
- Nơi này cách hàn xá không xa, nếu công tử không đến y quán, vậy thì
đến hàn xá nghỉ ngơi một lát hãy đi.
Lý Nhàn giả vờ từ chối vài câu, cuối cùng cũng đồng ý.
Mạnh thị kêu hai hộ vệ đỡ Lý Nhàn đi đến phủ tướng quân, nha hoàn kia
tốt bụng nhặt lại giầy và sách của Lý Nhàn. Lý Nhàn luôn miệng nói tạ ơn,
làm khuôn mặt xinh đẹp của nha hoàn kia đỏ bừng.
Sau khi vào phủ tướng quân, Mạnh thị sắp xếp cho Lý Nhàn một chỗ
phòng bên nghỉ ngơi, nàng phải cùng với ni cô kia đương nhiên sẽ không để
ý đến việc nhỏ này, chỉ sai nha hoàn kia phái người đi tìm lang trung khám
và chữa bệnh. Lý Nhàn không chịu, nói ngồi một chút sẽ đi.
- Vị công tử này, nghe ngươi nói chuyện khẩu âm không giống người U
Châu, xin hỏi công tử họ gì? Đến từ đâu?
Tiểu nha hoàn dâng lên cho Lý Nhàn một tách trà thơm rồi hỏi.