TƯỚNG MINH - Trang 882

Kỷ Hạo Thiên lặng người, lùi về sau một bước theo phản xạ, tay y càng

nắm chặt lấy chuôi đao, nhìn Lý Nhàn bằng ánh mắt căm phẫn.

Lý Nhàn thấy vậy liền cười lớn lên:

- Đùa thôi, Nhị Đương Gia đâu cần phải lo lắng như vậy?

Không có ai nhìn thấy, lúc mà hắn sát lại người của Kỷ Hạo Thiên, hắn

đã rắc một gói bột lên người của đối phương. Trước đó khi mà hắn bước
vào trong phòng của Kỷ Hạo Nhiên, Lý Nhàn đã lén lút rắc một ít bột này
lên trên bàn của y.

Đúng lúc đó mọi người đã đi đến chỗ mấy cái hố sau thẳm kia, Lý Nhà

cười ha ha rồi chỉ vào mấy cái hố đó và nói:

- Nhị Đương Gia, sao vậy, những chiếc hố sâu và rộng như thế này,

đừng nói là để trồng rau trồng cây, đến quan tài cũng có thể vừa đó. Haha,
những chiếc hố này đều được lấp đầy bằng phân ngựa, bên trên thì phủ một
lớp đất, đến mùa xuân sang năm là có thể dùng để trồng rau, đến lúc đó ví
dụ như là củ cải thì củ nào củ nấy phải to bằng đầu người.

Hắn lại chỉ xuống, trong ánh mắt của hắn, sự trêu tức càng rõ nét hơn.

- Khinh người quá đáng!

Kỷ Hạo Thiên đột nhiên gầm lên một tiếng rồi rút đao ra:

- Lý Nhàn! Ngươi cứ thử ép bức ta một lần nữa coi, hôm nay ta và ngươi

sẽ kết thúc ở đây.

Nói xong, y hướng thẳng cây hoành đao về mặt của Lý Nhàn.

Lý Nhàn lùi về đằng sau, lớn tiếng hỏi:

- Nhị Đương Gia! Huynh muốn làm gì vậy