Lạc Phó nói:
- Không có, giết toàn bộ rồi.
Đạt Khê Trường Nho thở phào nhẹ nhỏm nói:
- Vẫn là không đủ ổn thỏa, như vầy đi, một lát nữa ngươi dẫn người mặc
vào quần áo của bọn thám báo này, để Hồng Phất và Thanh Thanh giả dạng
A Sử Na Đóa Đóa và cả nha hoàn của nàng nữa, cố ý để lại dấu vết, làm
cho người ta nghĩ đến đám các ngươi đã đuổi tới ngoài trường thành. Sau
đó ta sắp đặt cho người giả thành người Đột Quyết chặn lại một chút, đem
những thi thể của bọn người này đều ném lên thảo nguyên đi!
Lạc Phó nói:
- Đã rõ rồi!
Trương Trọng Kiên thở dài nói:
- La Nghệ người này rất lấp liếm khuyết điểm của mình, ta sợ hắn sẽ trả
thù trại của chúng ta.
Lý Nhàn bỗng nhiên mở miệng nói:
- Sẽ không đâu.
Hắn nhìn thoáng qua A Sử Na Đóa Đóa vẫn còn hôn mê, thở dài nói:
- Cho dù La Nghệ có lấp liếm khuyết điểm cũng sẽ làm ra vẻ như nghĩ
đến những gì bố trí của chúng ta là sự thật. Lúc này, hắn sẽ không tự nhiên
gây chuyện. Chỉ cần đem cảnh tượng làm giống một chút, hắn có thể cho
thủ hạ một công đạo là tốt rồi.
- Hắn bố trí chính là đại cục, chúng ta bất quá là người ngoài cuộc.